TÁI SINH – SỰ DIỀU KỲ

            Có một dòng tâm thức (linh hồn) thiêng liêng từ trên cao luôn tìm cách biểu hiện và duy trì sự liên kết với những thực thể, sự phản chiếu của chính nó, tồn tại trong Vũ trụ do chính những tâm thức này tạo ra.

            Thứ hai, có những dòng tâm thức đi lên từ bên dưới, đó là những hạt giống của tâm linh phát triển qua thời gian cho đến khi gặp được những tầng số cao hơn từ bên trên và nhận ra sự thật siêu nhiên.

            Sự tỉnh thức tâm linh này ở sâu bên trong của con người, tạo nên linh hồn với những khát vọng mạnh mẽ được giao phó bởi tạo hóa tâm linh cao cấp.

            Phần bên ngoài của con người sẽ lụi tàn dần dần ra khỏi vũ trụ của vật chất, cảm xúc và năng lượng vì sự tương tác phức tạp của nhiều yếu tố.

            Bản thể linh hồn tiếp thu các kiến thức, kinh nghiệm bằng các phương tiện bao xung quanh nhưng không phụ thuộc vào chúng. Linh hồn không lưu giữ các ký ức cuộc sống trên các công cụ đó.

            Chúng ta là một ánh sáng thiêng liêng, là sự tổng hợp của sự lựa chọn, sứ mạng, các ảnh hưởng từ mọi hướng và sự tỉnh thức tâm linh.

            Điều này đã được thể hiện ngay ở thế giới động vật, đừng nghĩ rằng bạn là một thực thể đặc biệt, cũng đừng cho rằng chỉ bạn mới có tính tâm linh và các phần còn lại của tạo hóa thì không! Tính tâm linh đã xuất hiện từ thế giới khoáng chất, phát triển hơn một chút ở thế giới thực vật, và đến thế giới động vật thì tia sáng tâm linh bắt đầu hiện diện một cách mạnh mẽ.

            Đến một lúc nào đó, thực thể tâm linh ấy sẽ phát triển đầy đủ để có một ý thức độc lập và thấu hiểu được bản thân. Sau vô số các cuộc sống dưới nhiều hình dạng, nó sẽ trở nên tỉnh thức với chính bản thân nó, các sự vận động và các môi trường cho quá trình phát triển của nó.

            Thực thể tâm linh có thể phát triển và nhận ra bản thân chỉ khi trải nghiệm với đời sống vật lý trên trái đất.

            Ngay sau khi rời khỏi một cơ thể, nó bước vào một sự nghỉ ngơi trong một thời gian dài hay ngắn tùy theo sự lựa chọn và mức độ phát triển, một sự nghỉ ngơi cho việc chiêm nghiệm và là quá trình bắt buộc không đổi. Sự nghỉ ngơi để nhìn lại những điều đã làm không đúng sẽ cho phép thực thể tâm linh tiếp tục đến với những trải nghiệm mới và tạo ra nhiều tiến triển tích cực hơn.

            Nhưng, sau khi đã hoàn thành một cuộc đời, thường sẽ kết thúc khi nó đã thực hiện được những gì nó muốn, nó sẽ chọn môi trường mới nơi nó sẽ được sinh ra và một chương trình trải nghiệm chính xác và thích hợp với những gì mà qua đó nó sẽ phải vượt qua để có thể đạt được sự tiến độ mà nó muốn tiếp theo.

            Một Thực thể tâm linh sẽ chọn để đi vào một cơ thể vật lý, bởi vì toàn bộ các trải nghiệm đã chọn chỉ có thể có được ở những điều kiện nhất định. Sau khi đã trải qua những kinh nghiệm đó, nó sẽ nhận thấy rằng vẫn không thể đạt đến sự tiến bộ hoàn hảo cần thiết với những điều kiện và sự trải nghiệm vừa qua.

            Vì vậy, khi đã hoàn tất một cuộc sống trên trái đất và phải ra đi, nó quyết định rằng trong cuộc sống kế tiếp, nó sẽ sống trong một “môi trường giống như cũ” và trong một “điều kiện giống như cũ”, không khác nhau, nó, trong hình dạng cơ thể, sẽ làm tất cả những gì nó thích.

            Sau khi đã đi qua một số trải nghiệm, nó nhận ra rằng tại một nơi nào đó, một phần nào đó của nhận thức trong nó đã đuợc phát triển, từng phần, từng phần, cứ dần dần như vậy.

            Bởi thế, nó sẽ chọn nơi mà có thể cung cấp cho nó đủ điều kiện để dễ dàng phát triển: đất nước, các điều kiện sống, cha mẹ, hoàn cảnh, tình trạng cơ thể, và những phẩm chất bên trong… tất cả những gì cần thiết cho việc trải nghiệm của nó.

            Nó nghỉ ngơi đến một thời điểm nhất định rồi tỉnh dậy và đem nhận thức xuống trái đất trong phạm vi và các điều kiện đã được lựa chọn.

            Ý thức tâm linh quá xa với ý thức vật chất nên ý thức vật chất khó có thể nhận ra một cách rõ ràng, tất cả chỉ là sự gần đúng.

            Nó không nhầm lẫn khi đến đất nước, môi trường ấy, nó nhìn thấy khá rõ sự rung động bên trong của người đã được lựa chọn, nhưng tất cả chỉ là sự gần đúng.

            Nhưng nếu, ngay tại thời điểm này, có một cặp vợ chồng trên Trái đất hoặc một người phụ nữ có nguyện vọng tâm linh vì lý do nào đó, không biết tại sao hoặc thế nào, muốn có thêm một đứa trẻ, phù hợp với các điều kiện đặc biệt đó và tại thời điểm có nguyện vọng này trên Trái đất, sẽ tạo ra một rung động, một ánh sáng tâm linh, mà thực thể tâm linh lúc ấy sẽ nhận thấy ngay lập tức và không do dự để bay thẳng về phía đó.

            Sau thời điểm đó là đến thời điểm thụ thai, nó theo dõi sự tạo hình của đứa trẻ, để sự tạo hình này diễn ra thuận lợi nhất theo kế hoạch của nó, nó sẽ ảnh huởng lên đứa trẻ trước khi nó xuất hiện trong thế giới vật lý.

            Ý thức tâm linh, không hoàn toàn ảnh huởng, nhưng một phần của Ý thức tâm linh luôn thúc đẩy đứa bé và từ tiếng khóc đầu tiên, nó luôn thúc đẩy để đứa bé hướng tới những trải nghiệm mà nó mong muốn.

            Kết quả là cha mẹ không nhận thức đuợc hoặc cả đứa trẻ cũng không nhận thức đuợc sứ mạng tâm linh của nó, đứa trẻ chưa có khả năng cần thiết để cảm nhận đuợc điều đó, ý thức tâm linh hình thành từ từ, từng chút một, đứa trẻ sẽ đuợc nhận đuợc ảnh huởng của ý thức tâm linh lên toàn bộ sự hoạt động, toàn bộ cuộc đời nó cho đến khi đứa trẻ nhận thức đuợc toàn bộ ý nghĩa tâm linh của chính mình.

            Về mặt Thể chất, trong độ tuổi từ bốn đến bảy, đôi khi sớm hơn, đôi khi gần như ngay lập tức, chúng ta sẽ thấy mình đang giao tiếp với một đứa trẻ mà không phải là đứa trẻ bình thường, chúng có những phẩm chất  “siêu nhiên”, chúng không quá “siêu nhiên”, nhưng chỉ đơn giản đó chỉ là biểu hiện sự hiện diện của nhận thức tâm linh.

            Khi lớn lên, một trong số họ có được cơ hội hay đúng hơn là may mắn, gặp gỡ một ai đó, những người có thể chỉ dẫn họ. Và họ có cảm giác rằng mỗi bước đi của họ và mỗi mọi hoàn cảnh trong cuộc sống của họ được sắp xếp bởi một cách có ý thức để họ có thể đạt được tiến bộ tối đa.

            Khi họ cần một hoàn cảnh nhất định, nó sẽ đến, khi họ cần phải gặp một số người, họ sẽ  đến, khi họ cần phải đọc cuốn sách nào đó, họ cũng sẽ tìm thấy chúng trong tầm tay.

            Tất cả mọi thứ dường như đã được sắp xếp, như thể có ai đó đang dõi theo họ để cuộc sống của họ có thể có được khả năng phát triển tối đa.

            Đây là chính xác những gì sẽ xảy ra với một thực thể tâm linh đã đạt đến giai đoạn cuối cùng của sự phát triển. Sau đó, nó sẽ không còn bị ràng buộc phải đến Trái đất nữa, nó sẽ hoàn thành sự phát triển và có thể tự do lựa chọn hoặc là để dâng hiến bản thân cho công việc của Bậc thầy tâm linh là hướng dẫn và hóa độ hoặc đi du ngoạn đâu đó, trong thế giới cao hơn của Trí tuệ siêu nhiên. Tất cả đều hướng về Vô ngã, Giải thoát và Giác ngộ.

            Nhưng, nói chung, đã đến giai đoạn này, họ có thể nhớ tất cả những gì đã xảy ra với họ và hiểu sự cần thiết to lớn của việc đến để giúp đỡ những người đang trong hoàn cảnh khó khăn. Những Ý thức tâm linh sẽ dâng hiến toàn bộ sự tồn tại của họ cho công việc hướng dẫn những thực thể khác với vai trò là một Bậc thầy tâm linh.

Tác Giả: Mother
Người Dịch: Nguyễn Trần Quyết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *