CHƯƠNG III: Góc tối của hiện tại và quá khứ – Sự phát triển mạnh mẽ dưới thời Lemuria

Theo Thoth, sau Adam và Eve, có một sự biến đổi lớn quanh trục, khiến Gondwanaland bị nhấn chìm. Thoth nói rằng khi Gondwanaland bị nhấn chìm, một vùng đất khác đã nổi lên ở Thái Bình Dương, được gọi là Lemuria, con cháu của Adam và Eve được đưa ra khỏi quê hương ban đầu để đến với Lemuria.

(Hình 3-12) không mô tả chính xác Lemuria trông như thế nào, nhưng ít ra thì nó cũng giống trên một khía cạnh nào đó. Lemuria kéo dài từ Quần đảo Hawaii đến tận Đảo Phục Sinh. Đó không phải là một vùng đất có nền móng vững chắc, nhưng hàng nghìn hòn đảo liên kết rất chặt chẽ với nhau. Một số trong số chúng khá lớn, một vài trong số chúng rất nhỏ, và còn nhiều hơn nữa những gì mà bạn có thể nhìn thấy trong tấm hình này. Nó trông giống như một lục địa nổi trên mặt nước vậy.

Hình.3-12. Lemuria

Chủng tộc của Adam được đưa đến đó và được phép tự phát triển mà không cần đến sự can thiệp của người Nefilim (theo như tôi được biết). Chúng ta đã ở trên Lemuria từ 65.000 đến 70.000 năm. Trong thời gian sống ở Lemuria, chúng ta đã rất hạnh phúc. Chúng ta đã có một số vấn đề. Chúng ta đã tiến bộ rất nhanh trên con đường tiến hóa. Chúng ta đã thực hiện rất nhiều thử nghiệm trên chính bản thân và có rất nhiều sự thay đổi vật lý xuất hiện trên cơ thể. Chúng ta đã thay đổi cấu trúc bộ xương của mình, nghiên cứu rất sâu trên bộ xương sống, thay đổi kích thước và hình dạng của hộp sọ.

Bán cầu não phải của chúng ta đã từng rất phát triển, bản chất là nữ tính. Một chu kỳ tiến hóa phải lựa chọn xem con người sẽ mang trong mình tính nam hay tính nữ – giống như những gì mà bạn đã thực hiện khi đến Trái Đất. Bạn phải đưa ra quyết định. Vì vậy, chủng tộc của chúng ta đã chọn tính nữ.

Vào thời điểm Lemuria bị nhấn chìm, chủng tộc của chúng ta giống như một bé gái 12 tuổi vậy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *