Hãy Là Một Vị Thầy – Phần 1 (Hãy là một vị thầy – sách Khoa Học Thiền Định)

“Chỉ khi thông qua việc Thiền định, chỉ khi thông qua việc Giác Ngộ, chỉ khi thông qua việc lắng nghe những Trải Nghiệm Cuộc Sống của người khác, chúng ta mới thấu hiểu được sự Vĩ Đại Của Bản Thân, sự To Lớn Của Bản Thân và Sự Kết Nối Với Toàn Thể Vũ Trụ Của Chính Bản Thân Mình. Đó là lúc bạn trở thành Một Vị Thầy.”

Chúng ta đều được sinh ra dưới hình dạng con người: bình thường, những con người thông thường. Nhưng, làm thế nào để chúng ta có thể phát triển thành một con người hoàn hảo? Hoàn hảo về tất cả… vật lý, tinh thần, cảm xúc, trí tuệ… để hoàn thành tất cả những mong muốn và mục đích của chúng ta? Một cách ngắn gọn, làm thế nào để đạt được sự thành công viên mãn tại thế giới này, trong xã hội này?

Điều thường thấy khi rất nhiều người có một cuộc sống buồn chán. Họ không hề hạnh phúc với những gì đạt được. Mong muốn và mục đích của họ không được hoàn thành. Nhiều người còn đánh mất cả hy vọng. Một số trường hợp cố ý rời bỏ cuộc sống, một số tiếp tục sống một cách nhàm chán và còn mong muốn cho cái chết đến nhanh hơn.

Rất nhiều người đang sống trong một cuộc sống mà không biết ý nghĩa thực sự của cuộc sống này là gì. Phần lớn chúng ta đều yếu đuối, không khỏe mạnh, tràn đầy những suy nghĩ lo âu, nặng nề cùng với những mối quan hệ không mấy tốt đẹp.

Tất cả những công nghệ trên thế giới không thể làm cho con người trở nên hạnh phúc. Tại sao tất cả những chuyện này lại xảy ra? Đó là vì con người không hề tìm hiểu về chính bản thân mình.

Chúng ta đang sống nhưng chỉ hướng về những điều nào đó không phải chính bản thân mình. Tuy nhiên, nhiệm vụ duy nhất của chúng ta là thấu hiểu chính bản thân và tìm kiếm những câu trả lời cho những câu hỏi dưới đây:

. Chúng ta là ai?

. Chúng ta đến từ đâu?

. Sự sinh là gì?

. Cái chết là gì?

. Cuộc sống là gì?

. Nguồn gốc thực sự của đau khổ là gì?

. Làm cách nào để hoàn toàn vượt qua mọi đau khổ trong cuộc sống con người?

. Có phải chúng ta tự chuốc lấy sự đau khổ, hay do Đấng Tạo Hóa (God) giáng sự đau khổ xuống chúng ta, chúng ta không có quyền tự quyết định điều gì hay sao?

Đây là những câu hỏi cơ bản mà tất cả mọi người, mọi người đàn ông, mọi người phụ nữ, mọi trẻ em phải luôn luôn nghĩ đến. Và sau đó, với những câu hỏi chính xác về bản thân, chúng ta sẽ tìm được câu trả lời. Nếu không tự hỏi bản thân bằng những câu hỏi chính xác, làm sao chúng ta có thể khám phá được những câu trả lời thích đáng? Nếu không nhìn thẳng vào Mặt Trời, làm sao chúng ta có thể thấy được Mặt Trời? Nếu không trèo lên cái cây, làm sao chúng ta có thể ngồi ở trên cây và tận hưởng khung cảnh từ trên cao nhìn xuống.

Và, nếu một người không đi tìm chân lý về sự tồn tại của con người, những sự thật chi phối sự tồn tại của loài người, những mối quan hệ giữa người vời người hoặc những sự kiện tạo nên cuộc đời của con người, người đó sẽ sống một cuộc sống vô nghĩa. Người đó vẫn sẽ phát triển lên, nhưng không biết sự phát triển là gì. Người đó sẽ đi vào vòng luân hồi, cuộc sống gia đình mà không biết ý nghĩa ý nghĩa thực sự của sự luân hồi hay đời sống gia đình là gì. Người đó sẽ chết mà không hiểu được cái chết là gì. Người đó sẽ đợi chờ cái chết mà không hiểu được điều này là gì? Người đó sẽ mắc phải những sai lầm này đến sai lầm khác trong cuộc sống mà không biết nguyên nhân là gì.

Người đó sẽ không có được sức khỏe tốt mà không biết tại sao mình lại không có được sức khỏe tốt. Người đó sẽ đến gặp những bác sĩ, đến những bệnh viện, thân thuộc với bệnh xá, trải qua những ca phẫu thuật mà không hiểu tại sao những điều này lại xảy ra với mình. Người đó đến những ngôi đền mà không biết tại sao mình lại phải đến những ngồi đền này. Người đó quỳ lạy những Vị Thầy Tâm Linh (Guru) mà không hiểu tại sao mình lại làm như vậy? Đây là những điều thường xảy ra cho nhưng người thông thường, những người không bao giờ đặt ra những câu hỏi căn bản đó.

Nếu ai đó tốt nghiệp đại học, chúng ta liền muốn tốt nghiệp thạc sỹ! Nếu ai đó xây một căn nhà, chúng ta lại muốn xây được hai căn nhà! Chuyện gì đang xảy ra! Chúng ta không làm những gì chúng ta muốn. Chỉ vì người khác đã làm một điều gì đó và chúng ta muốn làm giống như họ, làm hơn họ hoặc gấp đôi họ mà thôi!

Một người thường, thông thường sẽ đến với ngôi đền thần Rama một cách mù quáng. Người đó không hề suy ngẫm về việc thần Rama đã đạt được những gì cho chính bản thân ông ấy hoặc ngài đã trở thành một vị Phật (God) như thế nào. Tương tự, khi người đó đến thăm đền của Krishna, người đó cũng không quan tâm đến những gì Krishna thực sự giảng dạy! Người ấy không hề quan tâm đến những gì đã xảy ra trong cuộc đời của Krishna. Một sự hổ thẹn!

Khi người đó đến nhà thờ, người đó chỉ biết đưa ra những lời cầu nguyện… mà không bao giờ suy nghĩ, dù chỉ một giây, về Jesus Christ, cuộc sống của chúa Jesus như thế nào và những gì Jesus muốn chúng ta làm.

Khi chúng ta đến những ngôi chùa Phật Giáo, chúng ta có thật sự quan tâm đến những gì Phật Thích Ca đã dạy? Con người hiện đại, rất nhiều người như vậy!

Trước kia, tôi cũng đã trải qua những việc như vậy trong đời. Tôi cũng đã từng đến nhà thờ mà chẳng hiểu gì về Chúa Jesus. Tôi cũng đã từng đến những ngôi đền mà chẳng hiểu điều gì cả, bởi vì tôi cũng đã từng là một anh chàng thông thường cho đến năm 1976.

Tác Giả: Minh Sư Subhash Patriji
Người Dịch: Nguyễn Trần Quyết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *