CÁI CHẾT CHỈ LÀ SỰ TƯỞNG TƯỢNG

Tất cả mọi thứ chúng ta làm trong cuộc sống này đều mang chúng ta đến gần cái chết hơn. Các sự kiện đặc biệt trong cuộc sống như việc nhận biết được tình yêu thương, cái chết của một người thân, biến mất trong thiền định, tất cả đều là quá trình của cái chết.

Những bí ẩn lớn nhất trong cuộc sống không phải là bản thân cuộc sống mà là cái chết. Chết là đỉnh cao của cuộc sống, sự thăng hoa cuối cùng của cuộc sống. Trong cái chết, toàn bộ cuộc sống được tổng kết.

Cuộc sống là một cuộc hành trình đi về cái chết. Ngay từ lúc đầu, cái chết đã đang đến. Từ lúc mới sinh ra, cái chết đã bắt đầu tiến về phía bạn. Bạn đã bắt đầu di chuyển về phía cái chết.

Tai họa lớn nhất đã xảy ra với tâm trí con người là nó chống cự lại cái chết. Chống lại cái chết có nghĩa là bạn sẽ bỏ lỡ những bí ẩn lớn nhất. Và chống lại cái chết cũng có nghĩa là bạn sẽ bỏ lỡ điều tuyệt vời nhất. Và, chống lại cái chết cũng có nghĩa là bạn đã đánh mất cuộc sống của chính mình bởi vì sống và chết đều liên hệ sâu sắc với nhau, chúng không phải là hai thứ tách biệt. Cuộc sống đang phát triển, cái chết là hoa của nó. Cuộc hành trình và mục đích thì không thể tách rời, cuộc hành trình được kết thúc với mục đích của nó.

Cái chết phải được thực hiện khi ở đỉnh cao. Nhờ vậy, sẽ tạo ra những sự tỉnh thức khác sau đó. Bạn sẽ không né tránh cái chết, bạn không phải chống lại cái chết. Bạn đang vui mừng bởi bí ẩn của nó và bạn bắt đầu thưởng thức nó, chiêm ngưỡng nó và thiền định để trải nghiệm nó.

Cái chết đến bằng nhiều cách. Khi bạn qua đời, đó chỉ là một trong những hình thức của cái chết. Khi mẹ bạn chết, một điều gì đó cũng là cái chết trong bạn bởi vì mẹ bạn luôn ở trong bạn. Bà chiếm một phần rất lớn trong bạn, lúc đó một phần bên trong bạn cũng sẽ chết.

Cha bạn rồi sẽ chết, anh, chị của bạn, bạn bè của bạn cũng vậy. Ngay cả khi kẻ thù của bạn chết, có một cái gì đó bên trong bạn cũng chết, bởi vì kẻ thù cũng liên quan với bạn. Bạn sẽ đánh mất một cái gì đó, bạn sẽ thấy thiếu một cái gì đó và bạn sẽ không bao giờ giống như trước nữa.

Chỉ có những người yêu cái chết mới có thể biết cuộc sống là gì. Con người đã không sống, họ thật sự đã không sống một cuộc sống đúng nghĩa, họ rất sợ cái chết.

Sống và chết chỉ như hai cánh của một con chim, xảy ra đồng thời. Không cuộc sống nào có thể tồn tại mà không có sự chết, cũng không thể tồn tại cái chết mà không hề có sự sống. Rõ ràng, chúng không đối lập, rõ ràng là chúng tương tự với nhau. Chúng cần nhau để tồn tại, chúng là hai mặt tồn tại song song và thống nhất với nhau. Chúng là một phần của một vũ trụ tổng thể.

Vì con người không tỉnh thức, mãi mê ngủ, nên anh ta không có khả năng nhìn thấy một thực tế rất giản đơn và rõ ràng. Chỉ với rất ít sự tỉnh thức, không nhiều, bạn có thể thấy chính bạn đang thay đổi trong từng giây phút. Và sự thay đổi đồng nghĩa với việc có một cái gì đó đang chết và một cái gì đó đang được tái sinh. Như thế, sinh và tử trở thành một.

Dù có hiểu biết hay không hiểu biết, vẫn có một sự sợ hãi trong trái tim rằng bạn đang già đi, khi tuổi già ập tới và cái chết gần kề. Qua nhiều thế kỷ, bạn đã tư tạo ra rất nhiều nỗi sợ về cái chết đã ăn sâu vào trong tiềm thức của bạn, nó đã in sâu vào trong máu thịt, trong xương tủy của bạn. Cũng có thể không phải do bạn không biết cái chết là gì, nhưng vì hàng ngàn năm qua, người ta vẫn hiểu cái chết là sự kết thúc của cuộc sống của bạn và bạn sợ.

Hãy hoàn toàn tỉnh thức để thấu hiểu rằng cái chết không phải là hết! Trong sự tồn tại, không có gì bắt đầu và không có gì kết thúc! Hãy nhìn tất cả mọi thứ xung quanh, bạn thấy không: Buổi tối không phải là kết thúc, buổi sáng cũng không phải là sự khởi đầu. Buổi Sáng chỉ đang hướng tới buổi tối và buổi tối cũng chỉ đang hướng tới buổi sáng mà thôi.

Tất cả mọi thứ chỉ đơn giản là chuyển sang những hình thức khác nhau! Không có bắt đầu và không có kết thúc!

Nguồn: “Revolution” và “The Great Pilgrimage: From here to here
Tác Giả:  Osho.

Người Dịch: Nguyễn Trần Quyết

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *