CHƯƠNG III: Góc tối của hiện tại và quá khứ

Chúng ta đang bước vào những chủ đề hơi tiêu cực một chút. Bạn có thể rỉ tai nhau: “Gã này mang đến cho chúng ta một nỗi sợ hãi sau khi bảo rằng không có gì phải sợ cả”. Nhưng tôi muốn bạn quan sát mọi khía cạnh của vấn đề, cả tích cực lẫn tiêu cực về cuộc sống trên Trái Đất. Tôi không muốn chỉ nhìn vào một mặt tích cực mà thôi. Tôi muốn các bạn nhìn toàn bộ bức tranh, cả tốt lẫn xấu. Bạn đã nhìn thấy rồi đấy, hỗn loạn là một phần của sự thật và là một phần của sự tái sinh. Sự thay đổi phi thường trong ý thức của con người đang xảy ra trong thời điểm này. Nếu như bạn đang nhìn ra bên ngoài kia và thấy toàn bộ những cuộc chiến tranh, nạn đói cùng những cảm xúc rác rưởi tràn ngập trên những tờ báo thì tương lai có vẻ như trông không được sáng sủa cho lắm. Nhưng khi có được toàn bộ bức tranh, bạn sẽ thấy được sự diệu kỳ vượt lên trên tất cả sự bi quan, đấy là một điều vĩ đại hơn, cao cả hơn xảy ra ngay tại thời điểm nhạy cảm nhất trong lịch sử nhấn loại. Nó trở nên thật rõ ràng: Cuộc sống là sự toàn vẹn và hoàn hảo!

Nguy cơ hủy diệt của Trái Đất 

Tuy nhiên, những nhà khoa học thận trọng nhất trên thế giới đã cho Trái Đất 50 năm – 50! Những nhà khoa học cẩn trọng nhất trên hành tinh nói rằng sẽ không còn sự sống nữa trong khoảng 50 năm tới nếu mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn như vậy. Rất nhiều nhà khoa học chỉ cho chúng ta chừng 3 năm, có những nhà khoa học hào phóng hơn thì cho con số 10 năm. Hầu như không có ai đưa ra con số lớn hơn 50 năm cả. Nó còn tùy thuộc vào việc bạn đọc bản báo cáo của ai nữa. Ngay cả khi chúng ta có 100 hay 1000 năm thì điều này có dễ dàng để chấp thuận hay không?

Bạn chưa từng nghe một kiểu thông tin nào tương tự như vậy trước đây cả bởi vì chính quyền đã bịt miệng mọi nguồn dẫn kênh. Không những không cho phép người dân biết tất cả mọi chuyện, họ còn sử dụng quyền lực mà họ có được để nâng cao chất lượng cuộc sống của riêng họ. Họ đơn thuần không thể để cho người dân biết đầy đủ hiện trạng bấy giờ bởi vì họ tin rằng hầu hết mọi người sẽ từ bỏ công việc và nói rằng: “Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?”, sau đó sẽ là một sự hỗn loạn thật sự. Bởi vì nếu không từ bỏ công việc thì họ sẽ không còn thời gian để tiếp tục tận hưởng cuộc sống nữa. Ý thức của con người rất mạnh mẽ. Chúng ta sẽ biết mình nên phải làm gì. Bạn tuyệt vời hơn cái vỏ bọc này và bạn nhớ điều ấy chứ?

OK, gờ thì hãy nói về vùng tối. Đó là ngày mùng 2 tháng 1 năm 1989, dựa theo tạp chí Time (Hình 3-1). Vào năm 1988, chính quyền bí mật của thế giới đã quyết định cho phép chúng ta biết được một chút về vấn đề liên quan đến môi trường. Đây là ấn bản lớn nhất từ trước đến giờ về chủ đề môi trường trên thế giới. Tạp chí Time đã bầu chọn Trái Đất là “Hành tinh” của năm. Hầu hết các tạp chí đều đồng thuận với nguy cơ về sự hủy diệt của Trái Đất. Nếu như đã từng đọc những vấn đề vào năm 1989 mà tôi vừa giới thiệu, đồng thời đọc toàn bộ những gì mà tôi đã viết từ đầu đến giờ thì bạn sẽ nhận ra rằng những gì mà họ bày cho chúng ta thấy vào năm 1989 là phiên bản cũ mèm của sự thật. Nó thậm chí còn không sát với hiện tại. Nhưng ít ra thì đó cũng là sự khởi đầu tốt để thế giới nhìn thấy sự thật về những gì mà chúng ta đã làm với Mẹ Trái Đất. Chúng ta sẽ chỉ thảo luận 4 hoặc 5 vấn đề khác nhau về Trái Đất mà thôi. Mặc dù có nhiều kịch bản có thể xảy ra và nếu chỉ một khả năng trong đó trở thành hiện thực thì toàn bộ sự sống trên hành tinh sẽ chấm dứt. Khi có một kết nối bị phá vỡ thì các kết nối khác cũng sẽ bị phá vỡ theo và bất cứ khi nào mà hệ thống hoạt động thì toàn bộ phần còn lại sẽ chạy theo guồng máy đó, kéo theo sự hủy diệt của hành tinh này. Cũng giống như cái kết của Sao Hỏa hay khủng long vậy.

Hình.3-1. Tạp chí Time về tình trạng ô nhiễm môi trường

Cách đây khoảng vài năm (Đầu thế kỷ II), có khoảng 30 triệu dạng sống trên Trái Đất với hơn 30 triệu loài sống khác nhau. Đến năm 1995 thì có khoảng 15 triệu. Cần đến hàng tỷ năm để tạo hóa tạo dựng nên 30 triệu dạng sống nhưng chỉ cần chưa đầy 100 năm, ½ sự sống trên Trái Đất đã biến mất hoàn toàn. Cứ mỗi 1 phút thì có đến khoảng 30 loài tuyệt chủng. Nếu như quan sát từ trên không gian thì bạn sẽ dễ dàng phát hiện ra rằng hành tinh thân yêu này đang chết đi theo một tốc độ kinh hoàng. Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang sống như thể không có chuyện gì xảy ra vậy. Chúng ta vẫn tiếp tục gửi tiền vào ngân hàng, lái xe và lắc lư thật sự vô tư. Tuy nhiên, đứng ở góc nhìn trung gian, chúng ta đang phải đối mặt với vấn đề sinh tử đang tồn tại trên Trái Đất và chỉ một ít người thật sự nghiêm túc về điều này.

Khi họ cố gắng để xích mọi người trên thế giới gần nhau hơn tại Rio đầu những năm 90 để thảo luận về vấn đề môi trường toàn cầu thì tổng thống của chúng ta thậm chí không muốn tham dự, Tại sao không? Bởi vì vấn đề quá nghiêm trọng và nếu nỗ lực sửa chữa thì một vấn đề khác sẽ nảy sinh và thậm chí rằng nó còn nghiêm trọng hơn nữa. Theo như quan điểm của tổng thống thì: Chúng ta sẽ rơi vào một cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu, tiếp đó thì một lượng lớn sinh linh trên Trái Đất sẽ chết vì đói khát và một loạt những vấn đề khác đi kèm. Về bản chất, chúng ta không thể sửa chữa những lỗi lầm đã gây ra với môi trường, Vì thế nên chúng ta có thể bỏ vấn đề đó qua một bên được không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *