CHƯƠNG III: Góc tối của hiện tại và quá khứ – Sitchin và người Sumer

Tôi sẽ bắt đầu với công việc của Zecharia Sitchin. Cuốn sách đầu tiên của ông ấy mang tên là “Hành tinh thứ 12”, nhưng tôi sẽ giới thiệu hai cuốn khác “Thành phố bị bỏ quên” và “Sự trở lại của sách Sáng thế ký”. Anh ấy viết về nhiều thành phố đã được mô tả trong Kinh Thánh Cơ Đốc giáo, chẳng hạn như Babylon, Akkad và Erech – Những thành phố mà trong một thời gian dài mọi người nghĩ chỉ là truyền thuyết vì không ai có thể chứng minh được sự tồn tại của chúng. Thậm chí không có dấu hiệu nhỏ nhất cho thấy những thành phố này từng tồn tại. Nhưng cuối cùng thì họ cũng đã tìm thấy một thành phố, để rồi nó dẫn đến một thành phố khác, thành phố này lại dẫn đến thành phố khách nữa. Và sau cùng thì con ngươi đã tìm thấy tất cả các thành phố được đề cập trong Kinh Thánh. Tất cả những thành phố cổ đại này đã được phát hiện ra trong khoảng 120 năm qua, và hầu hết thì mới chỉ được tìm thấy trong vài năm gần đây. Khi đào sâu xuống các lớp của những thành phố cổ đại này, họ đã lấy ra hàng nghìn viên đất sét hình trụ. Ở trên đó, lịch sử của Sumer và lịch sử của Trái Đất được ghi lại rất chi tiết, trải qua hàng trăm nghìn năm. Ngôn ngữ viết của họ được gọi là chữ hình nêm. Những gì tôi sẽ nói với bạn không chỉ đến từ những giải thích của Sitchin, nhiều học giả khác cũng biết cách đọc chữ hình nêm, và khi họ dịch những tác phẩm này, nó sẽ thay đổi toàn bộ quan điểm của chúng ta về thế giới, về những gì chúng ta nghĩ là đúng. Cũng như nghiên cứu về tượng Nhân sư của John Anthony West cũng đang ảnh hưởng đến tư duy hiện đại về lịch sử nhân loại.

Chúng ta sẽ quay trở lại để giải thích cách mà người Sumer đã thực hiện để đón nhận kho tàng kiến thức vũ trụ. Các ghi chép của người Sumer là những ghi chép lâu đời nhất trên hành tinh: 5800 năm tuổi, nhưng chúng mô tả những điều đã xảy ra hàng tỷ năm trước và rất chi tiết về những điều đã xảy ra trong khoảng 450,000 năm trước. Cho dù bạn đang sử dụng kiến thức khoa học hay kiến thức từ Thoth thì văn minh nhân loại đã xuất hiện từ khoảng 200,000 năm trước. Sitchin nói rằng chúng ta già hơn thế, có thể 300.000 năm, nhưng các ghi chép và cả Thoth nữa không đề cập đến điều đó, Melchizedek cũng vậy. Chúng ta đã ở đây hơn 200.000 năm rồi, nhưng có những nền văn minh khác đã từng xuất hiện trên Trái Đất, rất lâu trước nền văn minh Nefilim và tiên tiến hơn nhiều so với những người Nefilim hoặc bất cứ nền văn minh nào khác mà chúng ta đã từng biết đến. Họ rời đi không một dấu vết. Đến cuối cuốn sách này, bạn sẽ hiểu tại sao họ không để lại bất kỳ cái gì trước khi rời đi. Đây là một phần trong lịch sử Trái Đất. Và theo một cách nào đó, đây là một phần trong chúng ta. Chúng ta có quyền tìm hiểu tất cả những kiến thức đó. Có một phần bên trong mỗi người ghi lại những ký ức này và nó có thể dễ dàng được kích hoạt trở lại để mọi bí mật được sáng tỏ, nhưng hầu hết chúng ta thì không nhận thức được về nó. Thông thường, chúng ta tin tưởng vào những phiên bản đầu tiên của một sự kiện lịch sử vì nó sát với thời gian thật nhất. Đây là những văn phạm cổ nhất mà con người từng có được, ngoại trừ ngôn ngữ hình học có trước chữ tượng hình của người Ai Cập. Người Sumer cổ đại đã kể cho chúng ta nghe về một câu chuyện lịch sử rất khó có thể chấp nhận được bởi những người luôn tin rằng những gì mình biết về lịch sử nhân loại là đúng. Câu chuyện gây nên làn sóng phẫn nộ đến mức các nhà khoa học đang gặp khó khăn trong việc chấp nhận điều đó mặc dù họ biết đấy là sự thật. Đây là văn phạm cổ xưa nhất!

Mặt khác, nếu họ điên rồ, bịa ra những câu chuyện mà không có bất kỳ cơ sở nào, thì làm sao chúng ta giải thích rằng họ biết rất nhiều sự thật về tự nhiên mà theo góc nhìn của chúng ta về lịch sử, lẽ ra họ không thể biết được? Ví dụ, không chỉ người Dogon biết về tất cả các hành tinh bên ngoài Trái Đất, mà người Sumer cũng vậy, ngay từ thuở sơ khai nhất! Nền văn minh lâu đời nhất từng được biết đến – Người Sumer, kéo dài từ khoảng 3800 TCN, đã biết chính xác các hành tinh trông như thế nào khi tiếp cận Hệ Mặt Trời của chúng ta từ ngoài không gian. Họ biết về tất cả các hành tinh bên ngoài Trái Đất, đếm các ngôi sao từ ngoài vào trong, cũng giống như người Dogon đã vẽ nên những hình ảnh trên những bức tường ở hang động Người Sumer đã mô tả chi tiết kích thước của các hành tinh như thể họ đã thật sự đi qua chúng bên ngoài không gian: Các hành tinh trông như thế nào, nguồn nước ở trên đó, màu của những đám mây. Toàn bộ trải nghiệm đều đã được mô tả chi tiết từ một nền văn minh đã xuất hiện cách đây khoảng 3800 năm TCN! Đây là sự thật. Sao có thể như thế được? Hay sự thật về khởi thủy vẫn là một điều gì đó nằm ngoài khả năng hiểu biết của chúng ta?

Trước khi NASA gửi tàu thăm dò vào không gian thì Sitchin đã gửi cho những nhà khoa học ở đây một bản mô tả của người Sumer về tất cả các hành tinh nhìn từ bên ngoài không gian. Và khi vệ tinh tiếp cận từng hành tinh một thì nó đã xác nhận rằng người Sumer đã mô tả đã chính xác. Một ví dụ khác: Họ biết rằng Trái Đất nghiêng trên trục của chính mình một góc 23 độ so với mặt phẳng quỹ đạo. Đây là một kiến thức thật khó để cho một nhà sử học hiểu thấu, đặc biệt là khi một nhà khoa học biết rằng phải mất 2160 năm quan sát liên tục bầu trời về đêm mới biết Trái Đất bị nghiêng. Khoảng thời gian tối thiểu là 2160 năm, nhưng người Sumer đã biết về nó vào những ngày đầu tiên hình thành nên nền văn minh của họ.

Làm sao họ biết được? Có rất nhiều bằng chứng trên những viên đất sét cho thấy đây không phải là những kiến thức dễ dàng để thấu hiểu. Chúng ta đã được dạy ở trường rằng Moses đã viết sách Sáng thế ký khoảng năm 1250 TCN, tức là khoảng 3250 năm trước. Đó là những điều mà tôi luôn được nghe đến. Tuy nhiên, những tấm bảng của người Sumer được viết ít nhất 2000 năm trước khi Moses sống, có ghi lại cùng câu chuyện giống với chương đầu tiên trong Kinh Thánh, từng chữ từng chữ một. Những bảng này thậm chí còn có tên của Adam và Eve cùng tên của tất cả các con trai và con gái của họ, toàn bộ các sự kiện được mô tả trong Sáng thế ký. Tất cả đều đã được viết xuống trước khi Moses nhận lấy nó, điều ấy chứng tỏ rằng Moses không phải là tác giả của Sáng thế ký. Rõ ràng, sự thật này sẽ khó được chấp nhận bởi cộng đồng những người Cơ Đốc, nhưng đó là sự thật. Tôi có thể hiểu tại sao kiến thức này lại mất rất nhiều thời gian để đi vào nền văn minh hiện đại của chúng ta, bởi vì nó mang tính khác biệt rất lớn so với lịch sử Trái Đất đã nhận được sự đồng thuận của đa phần. Và sự thật về Moses chỉ là một phần nhỏ của toàn bộ sự thật.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *