CHƯƠNG I: Nhớ về quá khứ cổ xưa – Cách mà Sự sụp đổ của Atlantis đã thay đổi thực tại của chúng ta

Gần 13.000 năm về trước, có vài sự kiện rất kỳ lạ đã xảy đến và tồn tại như là một bí ẩn lớn trong lịch sử Trái Đất. Những gì đã xảy ra ở quá khứ đang ảnh hưởng đến mọi khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta. Tất cả những gì mà chúng ta đang trải nghiệm trong đời sống thường nhật, bao gồm cả những công nghệ mà chúng ta đang sử dụng, những mồi lửa châm ngòi cho chiến tranh, thức ăn mà chúng ta tiêu thụ hằng ngày và thậm chí cả những giấc mơ mà chúng ta khát khao nó trở thành hiện thực,… là kết quả trực tiếp từ những gì đã xảy ra trong thời điểm cuối cùng – Khi mà Atlantis vẫn còn tồn tại. Những hậu quả đến từ bước ngoặt này đã thay đổi toàn bộ nhận thức của chúng ta về cuộc sống và giải thích cho những gì đang xảy ra trong thực tại.

Mọi thứ đều được kết nối! Chỉ có một Thực Tại và một Thượng Đế, nhưng có rất nhiều, rất nhiều cách để diễn giải một Thực Tại. Có những Chân Lý mà rất nhiều người đồng ý, và những Chân Lý đó nằm ở tầng ý thức rất cao. Bởi những lý do trên, chúng ta sẽ tiến sâu vào bên trong, tới những hiện thực đặc biệt mà rất nhiều sinh linh tập trung tìm hiểu, cả tôi và bạn đều đang trải nghiệm điều đó ngay tại thời điểm này.

Từng có một thời điểm mà chúng ta đã hiện hữu trên Trái Đất này ở cấp độ ý thức rất cao – vượt ra xa khỏi những gì mà chúng ta có thể hình dung như bây giờ.

Hình 1.1. Trường điện từ tứ diện sao chạy xung quanh cơ thể

Chúng ta khó có thể tưởng tượng ra nơi mà chúng ta đã từng tồn tại, bởi vì con người trong quá khứ khác hẳn với con người đang sống trong hiện tại. Đã có những sự kiện xảy ra vào khoảng giữa 16,000 và 13,000 năm về trước, nhân loại đã vấp ngã từ đỉnh tháp, xuyên qua rất nhiều những chiều kích để chạm đến một nơi mà chúng ta gọi là chiều không gian thứ 3 trên Trái Đất – Thế giới hiện đại.

Khi chúng ta vấp ngã – Nó trông giống như là một kẻ mê muội bị đắm chìm vào vòng xoáy mất kiểm soát, đã lao thẳng xuống, xuyên qua những chiều kích của vòng ý thức. Chúng ta đã bị mất kiểm soát, và nó giống hệt như là đâm thẳng xuyên qua mọi tầng không gian. Khi đặt chân tới đây, ở chiều không gian thứ 3, chúng ta đã thay đổi tất cả, về mặt sinh lý cũng như nhiệm vụ của chúng ta trong Hiện Tại. Sự thay đổi lớn nhất là cách mà chúng ta vận hành hơi thở “Prana” – Một từ Hindu để chỉ về nguồn năng lượng duy trì sự sống trong vũ trụ. Prana cần thiết cho sự sống còn hơn cả không khí, nước, thức ăn hay bất kỳ vật chất nào khác, và cách mà chúng ta vận hành nguồn năng lượng bên trong cơ thể ảnh hưởng trực tiếp đến cách thức mà chúng ta khao khát Thực Tại.

Trong thời kỳ Atlantis và sớm hơn nữa, cách mà chúng ta vận hành “Prana” liên hệ trực tiếp đến trường điện từ chạy xuyên suốt cơ thể. Tất cả những năng lượng trong trường điện từ đều có dạng hình học, và một trong số đó là hình tứ diện sao. Nó bao gồm 2 hình tứ diện lồng vào nhau (Hình 1-1). Và bạn cũng có thể nhìn thấy như là Ngôi sao David ở chiều kích thứ 3.

Một ống nối chạy từ đỉnh trên xuống đáy dưới xuyên qua trung tâm năng lượng chính của cơ thể, hay còn gọi là luân xa. Cái ống này, so với cơ thể của bạn, có đường kính tròn được tạo ra khi bạn chạm từ ngón trỏ tới ngón cái. Nó giống như là ống huỳnh quang, ngoại trừ cấu trúc trong suốt càng về cuối và vừa vặn với 2 đỉnh của ngôi sao.

Trước sự sụp đổ của Atlantis, chúng ta có thể lưu chuyển đồng thời Prana theo 2 hướng: Lên và xuống thông qua chiếc ống, và 2 dòng chảy Prana sẽ gặp gỡ nhau bên trong một luân xa bất kỳ. Đặc biệt là cách thức cũng như nơi mà các luồng Prana gặp nhau luôn là khía cạnh cực kỳ quan trọng trong nền khoa học cổ đại mà đến giờ vẫn là đề tài đáng được học hỏi trong vũ trụ.

Một điểm rất quan trọng khác trong cơ thể con người là tuyến tùng, nằm ở gần trung tâm của đầu, vận hành như nhà máy vĩ đại của ý thức. Tuyến này đã bị thoái hóa so với kích cỡ nguyên thủy, so sánh với quả bóng bàn thì giờ đây nó chỉ như là hạt đậu mốc, bởi vì chúng ta đã quên đi cách sử dụng nó từ rất lâu rồi – Và nếu như không sử dụng thì bạn sẽ đánh mất nó.

Năng lượng Prana từng chảy xuyên qua trung tâm của tuyến tùng. Tuyến tùng – Theo như Jacob Liberman – Tác giả của quyển sách: Ánh sáng – Phương thuốc của tương lai, nó giống như là một con mắt, thật ra là một quả bóng mắt. Nó như là con mắt của ống kính với nhiệm vụ tập trung ánh sáng. Nó rỗng và có sắc tán màu bên trong. Nó như là kính viễn vọng và hướng thẳng lên thiên đàng. Nếu như con mắt của chúng ta có thể nhìn lên trên 90 độ từ vị trí nhìn thẳng vào khuôn mặt, tuyến tùng có thể “Nhìn” trong phạm vi 90 độ. Giống như chúng ta không thể nhìn ra phía đằng sau lưng, tuyến tùng không thể nhìn thẳng xuống Trái Đất.

Tuyến tùng – Mặc dù kích thước đã bị teo nhỏ lại – vẫn là một bộ phận linh thiêng và hiểu chính xác cách mà Thực Tại được tạo dựng nên. Nó ở đây, bên trong mỗi con người. Nhưng giờ đây sẽ thật sự khó để có thể thấu hiểu bởi vì chúng ta đã đánh mất đi kí ức sau “Cú ngã”, và bởi kí ức đã bị quên lãng, chúng ta bắt đầu thở khác đi. Thay vì để dòng Prana thông suốt qua tuyến tùng và xoay tròn lên và xuống ở trung tâm đường ống dẫn, chúng ta đã bắt đầu thở thông qua mũi và miệng. Nguyên nhân là vì dòng Prana đi xuyên qua tuyến tùng, là kết quả của sự nhận thức theo chiều hướng hoàn toàn khác biệt, thông qua một sự dẫn giải hoàn toàn khác (Được gọi là tốt và xấu, hay ý thức phân cực) của Hiện Thực Duy Nhất. Kết quả của ý thức phân cực này khiến chúng ta nghĩ rằng con người sống bên trong một cơ thể vật lý và nhìn ra ngoài, đôi khi tách biệt khỏi những thứ “Ngoài kia”. Đây là ảo ảnh thuần khiết. Có cảm giác như là thật nhưng không có sự thật nào ẩn sâu trong khái niệm đó. Đơn giản thì đấy chỉ là cái nhìn về hiện thực ở nơi mà chúng ta đã vấp ngã.

Ví dụ như, không có gì sai trái với những gì đã xảy ra, bởi Thượng Đế luôn kiểm soát được mọi sự. Nhưng đứng trên một quan điểm, một góc nhìn phân cực, nhìn vào hành tinh này cũng như cách mà nó tiến hóa, chúng ta không nên vấp ngã ở đây.

Ở đường cong bình thường của sự tiến hóa, chúng ta không nên ở đây. Những gì đã xảy ra với chúng ta dường như không nên xảy ra. Con người đã bị đột biến và trở nên vô nhiễm sắc. Bạn có thể nói rằng: Trái Đất đã ở trong tình trạng báo động đỏ qua gần 13,000 năm, và rất nhiều sinh linh ở các cấp độ ý thức khác nhau đã cùng nhau tìm ra cách để đưa chung ta quay trở về đúng con đường (DNA) – Nơi mà chúng ta từng tồn tại trước đó.

Ảnh hưởng của “Sai lầm” này làm sụp đổ đi tầng ý thức và đảm bảo chúng ta theo dấu về những điều thật sự tốt – những điều ngoài mong đợi, những điều đáng ngạc nhiên. Những sự sống trong toàn thể vũ trụ đã cố gắng giúp đỡ giải quyết những trở ngại của chúng ta, hỗ trợ nhân loại. Một thí nghiệm điển hình nhất là không ai từng biến giấc mơ của mình trở thành hiện thực, ngoại trừ một người ở một nền văn minh cách chúng ta một khoảng thời gian rất xa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *