CHƯƠNG I: Nhớ về quá khứ cổ xưa – Thách thức hệ thống niềm tin của cha mẹ

Rất nhiều những ý tưởng mà chúng ta tin vào ngày hôm nay và “Những sự thật” mà chúng ta được giảng dạy ở trường học thường không đúng, và giờ đây con người đang bắt đầu nhận thức được điều đó trên toàn thế giới. Dĩ nhiên, nhiều mảnh ghép thường trở thành sự thật tại thời điểm nó được giảng dạy, nhưng rồi những khái niệm và ý tưởng đó sẽ thay đổi để rồi thế hệ tiếp theo được dạy bảo theo những sự thật hoàn toàn khác.

Ví dụ như, khái niệm về nguyên tử đã thay đổi rất nhiều lần trong hơn 90 năm bởi vì họ không thật sự tin tưởng hoàn toàn vào lý thuyết. Họ sử dụng lấy một lý thuyết nhưng cùng với sự hiểu biết đó, bạn có thể hiểu sai vấn đề.

Đã từng có thời điểm, nguyên tử được nhìn nhận giống như một trái dưa hấu và các Electron được xem như là hạt của quả dưa đó. Chúng ta thật sự biết rất ít về Hiện Thực tồn tại xung quanh mình. Vật lý lượng tử đã chỉ cho chúng ta thấy được rằng người thực hiện thí nghiệm ảnh hưởng rất lớn đến kết quả của cuộc thí nghiệm. Nói theo một cách khác, ý thức có thể thay đổi kết quả của cuộc thí nghiệm, tùy thuộc vào hệ thống niềm tin của bạn.

Có những khía cạnh khác của đời sống mà chúng ta vẫn tin là sự thật mặc dù không phải tất cả đều đúng. Một ý nghĩ đã tồn tại rất lâu rằng duy chỉ có một hành tinh có tồn tại sự sống trong nó. Bên trong trái tim của tất cả những trái tim, chúng ta biết rằng điều đó không đúng, nhưng hành tinh này sẽ không thừa nhận sự thật này trong thế giới hiện đại, thậm chí có những bằng chứng rất thuyết phục về những vật thể UFO không ngừng xuất hiện trong suốt hơn 50 năm trên toàn bộ hành tinh. Những vật thể khác ngoài UFO được tin tưởng và chấp nhận bởi thế giới cho rằng nó không gây hại gì. Do đó, chúng ta sẽ nhìn vào những bằng chứng cho thấy rằng có một ý thức cao hơn trong vũ trụ, không chỉ ở trên những vì sao mà có lẽ ngay ở đây, trên Trái Đất này.

Tôi khuyên bạn nên xem 2 đoạn phim trên đài NBC được tạo nên bởi Charlton Heston: “The Mysterious Origins of Man” và “The Mysterious of Sphinx:. I – 800- 508-0558.

Thu thập những dị vật

Bộ lạc Dogon, Sirius B và sự hiện hữu của cá voi

Hình.1.3. Nommo

Bức hình này (Hình.1-3) thật sự đáng chú ý. Thông tin này đến từ một quyển sách về Sirius. Bí ẩn về bộ lạc Sirius của Robert Temple. Tôi đã được bảo rằng anh ấy đã lựa chọn một trong 10 hay 12 chủ đề, mỗi chủ đề sẽ dẫn đến cùng một ý thức nhưng theo góc nhìn hoàn toàn khác nhau. Tôi mừng vì anh ấy đã chọn lấy chủ đề này, bởi vì nó có mối liên hệ với một khía cạnh mà chúng ta đang thảo luận.

Robert Temple là một trong những người đầu tiên hé lộ hiện thực này – Điều mà những nhà khoa học đã biết từ rất lâu rồi – về một bộ lạc Châu Phi gần Timbuktu gọi là Dogon. Bộ lạc này nắm giữ một lượng kiến thức mà thế giới ngày nay cho rằng điều đó không thể nào xảy ra được. Kiến thức của họ phá hủy tất cả những gì mà người đàn ông tinh tú khác sẽ thế chỗ. Hang động ẩn chứa những hình vẽ đáng kinh ngạc và một lượng lớn kiến thức vô cùng quan trọng.

Bạn thấy đấy, bộ lạc Dogon có một cái hang trong vùng đất của họ chạy thẳng ra đằng sau một ngọn núi, và có những hình vẽ trên bức tường trong hang động đã có từ hơn 700 năm về trước. Một người đàn ông – Người đàn ông tinh tú của bộ lạc, ngồi đối diện với hang động để bảo vệ nó. Đấy là công việc cả cuộc đời ông ấy. Họ cho ông ấy ăn và chăm sóc ông ấy, nhưng không một ai được chạm hay tiến lại gần ông ấy. Khi ông ấy mất, mộtchúng ta nghĩ rằng mình biết về bản thân là tồn tại độc lập.

Tôi sẽ nói với bạn về 2 trong số đó – Và chỉ có 2 trong số rất nhiều hình vẽ.

Hình. 1-4. Hai đường mở rộng tuyến tính

Đầu tiên, chúng ta sẽ cùng liên hệ đến ngôi sao sáng rực nhất trên bầu trời (Hình.1-4) – Sirius, giờ gọi là Sirius A. Nếu bạn nhìn vào Vành Đai Orion, có 3 ngôi sao xếp thẳng hàng, và theođường thẳng hướng xuống bên trái, bạn nhìn thấy một ngôi sao cực sáng, đó là Sirius A. Nếu bạn nhìn lên trên với khoảng cách gấp đôi thì sẽ nhìn thấy Pleiades. Kiến thức trong hang động Dogons chỉ cho chúng ta thấy có ngôi sao khác di chuyển xung quanh Sirius.

Người Dogons rất chú trọng đến ngôi sao này. Họ nói rằng nó xuất hiện từ rất, rất lâu rồi và vô cùng nhỏ, và họ gọi nó là “Vật chất nặng nhất trong vũ trụ”. Và họ nói rằng cần đến “Gần 50 năm” để ngôi sao bé nhỏ này quay quanh Sirius. Các nhà thiên văn học đã xác nhận sự tồn tại của Sirus B – Một hành tinh lùn màu trắng vào năm 1862. Nhưng chỉ cách đó 15 – 20 năm trước đó, họ thừa nhận một thông tin hoàn toàn khác.

Giờ đây, các ngôi sao rất thích con người, như những gì bạn sẽ bắt đầu nhìn nhận. Chúng sống động, và chúng có cá tính cũng như rất nhiều những phẩm chất giống chúng ta. Đứng trên cấp độ khoa học, chúng đang ở trong trạng thái trưởng thành. Chúng cũng bắt đầu như quả khí cầu mặt trời, cũng giống như chúng ta, hai nguyên tử hút lấy nhau thành một thể thống nhất để rồi tạo thành một quả cầu khí Heli mới. Tiến trình này tạo nên toàn bộ sự sống và ánh sáng trên hành tinh.

Như một sự trưởng thành hơn nữa của một vì sao, một tiến trình của sự hợp nhất khác được bắt đầu – Tiến trình tạo khí Heli – Khi mà ba nguyên tử Heli hợp lại để tạo nên dạng Cacbon. Tiến trình này tiếp tục tiếp diễn trên quy mô rộng cho đến khi đạt được trạng thái toàn vẹn của các nguyên tử, để ngôi sao có thể chạm đến kế hoạch sống ban đầu. Đến chu kỳ cuối của sự sống, xa hơn những gì mà chúng ta có thể biết được, đó là có hai điều cơ bản mà một ngôi sao có thể thực hiện. Dữ liệu mới xuất hiện mang đến những lựa chọn khác. Một là nó sẽ nổ tung và trở thành một vụ nổ lớn, một đám mây Hydro khổng lồ để rồi thai nghén nên hàng trăm những ngôi sao mới. Hai là nó sẽ nhanh chóng nổ tung – Còn được gọi là người khổng lồ đỏ, một vụ nổ kinh hoàng nhấn chìm cả hành tinh – đốt cháy và phá hủy toàn bộ hệ thống, để rồi giữ nguyên ở trạng thái phát nổ trong một thời gian dài. Rồi từ từ sụp đổ dần dần thành một hành tinh nhỏ cổ xưa gọi là hành tinh lùn màu trắng.

Những gì mà các nhà khoa học tìm thấy là một ngôi sao lùn màu trắng xoay quanh Sirius, giống hệt như những gì mà người Dogon từng nói. Và rồi những nhà khoa học kiểm tra trọng lượng của hành tinh này, để kiểm tra thử xem nó có phải thật sự là “Vật chất nặng nhất trong vũ trụ” hay không. Sự tính toán ban đầu – được tạo nên khoảng 20 năm trước – xác định rằng nó nặng chừng 2000 pound/ 1 khối inch vuông. Nó quả thật là một con số đáng nể cho vật chất nặng, nhưng giờ đây các nhà khoa học biết được rằng đó chỉ là một con số ước lượng thận trọng mà thôi. Tính toán mới nhất ước tính nó nặng khoảng 1,5 triệu tấn/ Mỗi khối inch vuông! Bỏ qua hố đen thì đây có thể xem như là vật chất nặng nhất trong vũ trụ. Điều đó có nghĩa là với mỗi khối inch vuông trên hành tinh lùn màu trắng – Giờ được gọi là Sirius B, nó sẽ có trọng lượng khoảng 1,5 tấn. Nó sẽ hướng thẳng đến trung tâm của Trái Đất và dao động qua lại quanh lõi trong một thời gian rất dài cho đến khi ma sát buộc nó cân bằng ở trung tâm.

Khi kiểm tra sự dao động của Sirius B quay quanh Sirius A thì họ đã phát hiện ra nó mất khoảng chừng 50,1 năm. Giờ thì chắc chắn không phải là ngẫu nhiên rồi! Làm cách nào mà một bộ lạc nguyên thủy cổ xưa có thể biết được thông tin chi tiết về một ngôi sao mà chỉ có thể được đo lường bởi những nhà khoa học da trắng ở trong thế kỷ này?

Nhưng đấy mới chỉ là một phần trong kho tàng kiến thức của họ. Họ còn biết được tất cả những hành tinh khác trong hệ Mặt Trời, bao gồm cả Sao Hải Vương, Sao Diêm Vương và Sao Thiên Vương, điều mà chúng ta mới chỉ khám phá gần đây mà thôi. Họ biết được chính xác những hành tinh trên trông như thế nào khi tiếp cận từ không gian, những điều mà chúng ta mới chỉ học được gần đâu. Tất cả đều đến từ bộ lạc “Nguyên thủy”!

Một cách thật tự nhiên, một nhóm những nhà khoa học được cử đến để hỏi những người Dogon làm cách nào mà họ biết tất cả những điều đó. Khi họ hỏi: “Làm cách nào mà các bạn học được những điều này?” thì người Dogon trả lời rằng những bức vẽ trên tường ở trong hang động đã cho họ thấy. Những bức vẽ này cho họ thấy được một đĩa bay – hình dạng của nó quá đỗi quen thuộc – xuất hiện trên bầu trời và đáp xuống bằng 3 chân, để rồi từ con tàu lộ ra những sinh vật sống tạo nên một cái hố rất lớn trên mặt đất, đong đầy cái hố bởi nước, nhảy ra khỏi con tàu rồi chìm xuống, sau đó nhảy vọt ra khỏi mặt nước. Những sinh vật đó trông rất giống như cá heo; sự thật là, có lẽ chúng đã từng là cá heo nhưng chúng ta không thể biết một cách chắc chắn. Và rồi họ bắt đầu giao tiếp với người Dogon. Họ kể về quê hương của mình và trao cho người Dogon tất cả lượng kiến thức đó.

Đó là những gì mà người Dogon đã từng nói. Các nhà khoa học chỉ ngồi ở đó và thậm chí họ còn nói rằng: “Không, chúng tôi đã không nghe thấy điều gì cả”. Bởi vì nó không vừa vặn với những gì mà họ nghĩ rằng họ biết được, họ giống như đang cố che giấu đi kho báu ở đâu đó dưới tấm thảm trong tâm trí. Hầu hết mọi người, bao gồm cả những nhà khoa học, không biết phải làm gì với những hiện thực như vậy. Có rất nhiều lượng kiến thức kiểu như vậy mà chúng ta không biết phải làm gì với chúng. Kể từ khi chưa thể tìm ra cách để kết nối lại với những lượng kiến thức kỳ quặc mà chúng ta nghĩ rằng mình biết được, thì con người chỉ đẩy nó ra xa đến một chân trời nào khác mà thôi – Bởi vì lý thuyết không thể được sử dụng, bạn biết đấy, nếu chúng ta giữ nó ở lại.

Đây là một điều khác mà người Dogon biết được. Có một hình vẽ nhỏ ở trên tường (Hình.1-4), nhưng các nhà khoa học không thể biết được nó là cái quái quỷ gì cả… cho đến khi máy tính có thể tính toán được quỹ đạo của Sirius A và Sirius B. Như những gì thấy được ở trên Trái Đất, mô hình này hiển thị trong hang động của người Dogon giống với mô hình được tạo dựng bởi Sirius B quay quanh Sirius A – trong một khung thời gian nhất định, xảy ra khoảng từ năm 1912 – 1990. Cá heo, hay bất kỳ sinh vật nào đã từng tồn tại, đã mang đến cho những người Dogon mảnh ghép của bức tranh toàn cảnh ít nhất là 700 năm về trước!

Giờ đây, như một điều kỳ diệu xảy đến cuộc đời, tôi đã khám phá ra được 1912 và 1990 là 2 năm vô cùng quan trọng. Sự thật là khoảng thời gian giữa 2 năm này là một trong những khoảng thời gian cực kỳ quan trọng trong lịch sử của Trái Đất. Nó giải thích rất nhiều về những điều mà chúng ta đang cố gắng thực hiện. Nhưng nói một cách vắn tắt thì khi thí nghiệm du hành thời gian 1912 bắt đầu, như thí nghiệm đã từng được thực hiện giữa người ngoài hành tinh Gray và người Trái Đất (Chúng ta sẽ đề cập về vấn đề này sau). Và 1990 là năm đầu tiên mà mạng lưới vũ trụ của chúng ta được hoàn thành. Và rất nhiều những sự kiện khác đã xảy ra trong khoảng thời gian này. Thực tế chỉ ra rằng những bức vẽ trên tường của người Dogon đã tiên báo về những sự kiện xảy ra trong khoảng thời gian này.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *